Ngày đầu ở VN

Tôi phải nói là "đêm đầu" mới đúng, vì máy bay 2 chị em hạ cánh tại sân bay ngay vào ban đêm. Kêu taxi tới khách sạn Rạng Đông, vào lấy phòng thì quản lý cho biết rằng phòng dưới tên chúng tôi được đặt vào ngày mai, chứ không phải tối hôm nay. Tôi nhờ quản lý gọi chú Tuấn. Tội nghiệp chú ấy đang ngủ, phải lò dò chạy xuống sắp xếp. Không cách nào khác hơn, chú điện lên phòng kêu Hoà dọn ra khỏi phòng, nhường phòng cho chị em tôi, rồi chạy qua ngủ chung với chú. Chú dắt lên tới phòng thì thấy Hoà kéo vali, trên tay vẫn còn cầm khăn tắm, hì hục với cái mặt buồn ngủ mà kéo qua bên phòng chú. Lần đầu ấn tượng mà Hoà cho tôi là cái mặt đó đó. Ôi, thấy ái ngại vô cùng, nhưng may có chú Tuấn lo hết mới chổ ngã lưng đêm nay. Vào, tắm, rồi khò vì quá mệt. Cơ thể quên đi cả sự khác biệt múi giờ giữa VN và Mỹ. Tốt thôi, vì kể từ sau đêm đầu ngủ ngon như thế, chúng tôi quen luôn giấc ở VN, không còn thấy mệt vì sai múi giờ nữa.

Cám ơn chú và Hoà nhiều lém lém ... hì hì,

Uyên